Hnh phương nam
Nguyễn Bnh


i ta lưu lạc phương Nam ny,
Trải mấy ma qua n nhạn bay.
Xun đến khắp trời hoa rượu nở,
Ring ta với ngươi buồn vậy thay.

Lng đắng s g mun hớp rượu,
M khng uống cạn, m khng say?
Lời thề buổi ấy cầu Tư M,
M o khinh cừu chưa ai may.

Ngươi giam ch lớn vng cơm o,
Ta tri chn vo nợ nước my.
Ai biết thương nhau từ buổi trước,
By giờ gặp nhau trong pht giy.

Nợ tnh chưa trả trn một mối,
Sng đời thua đến trắng hai tay.
Qu nh xa lắc xa lơ đ,
Ngoảnh lại tha hồ my trắng bay.

Tm giao mấy kẻ th phương Bắc,
Ly tn v cơn gi bụi ny.
Người đi buồn lắm m khng khc,
M vẫn cười qua chn rượu đầy.

Vẫn dm tiu hoang cho đến hết,
Ngy mai ra sao rồi hy hay.
Ngy mai sng lạn mu non nước,
Cốt hy cười ln vẹn buổi nay .

Rẫy ruồng chu ngọc th son phấn,
Mắt đỏ ln rồi cứ chết ngay.
Hỡi ơi! Nhiếp Chnh m băm mặt,
Giữa chợ ai người khc nhận thy.

Kinh Kha qun lạnh sầu nghing chn,
Ai kẻ dng vng kẻ biếu tay?
Mơ g ấp Tiết thiu văn tự,
Giy cỏ, gươm cn ta đi đy.

Ta đi nhưng biết về đu chứ?
dấy phong yn lộng bốn trời.
Th cứ ở đy ngồi giữa chợ,
Uống say m gọi thế nhn ơi!

Thế nhn mắt trắng như ngn nhũ.
Ta với nh ngươi cả tiếng cười.
ập chn hất cao đầu cỏ dại
Ht rằng phương Nam ta với ngươi

Ngươi ơi! Hề ngươi ơi!
Ngươi sang bến ấy sao m lạnh,
Nhịp trc ta về lạnh mấy mươi...